How True Art Solves The “Viet My Steel – Pjico Insurance” Lawsuit?

18/09/2019 

NGHỆ THUẬT ĐÍCH THỰC GIẢI QUYẾT VỤ KIỆN

THÉP VIỆT MỸ – BẢO HIỂM PJICO NHƯ THẾ NÀO?

 

Ngày 31/12/2016, Công ty cổ phần sản xuất thép VAS Việt Mỹ mua bảo hiểm từ Công ty Bảo hiểm Pjico cho lô hàng 1.799 tấn thép vận chuyển bằng tàu Quang Trung 05 – BLC, hành trình từ cảng Tiên Sa (Đà Nẵng) đến cảng Long Bình (Đồng Nai). Nhưng trong quá trình vận chuyển vào ngày 21/10/2017, tàu Quang Trung đã va chạm với một phương tiện thủy nội địa khác, làm toàn bộ lô hàng bị chìm cùng với tàu Quang Trung. Công ty Pjico lại sử dụng kịch bản quen thuộc: từ chối trách nhiệm bồi thường vì tổn thất lô hàng rơi vào điều khoản loại trừ. Tháng 9/2018, Công ty Việt Mỹ chính thức khởi kiện Công ty Pjico lên Tòa án nhân dân quận Hải Châu – TP. Đà Nẵng.

Kelsey Consulting M&A cho rằng đây không phải là một vụ kiện khó nhưng lại là một case study điển hình đối với ngành kinh doanh bảo hiểm và ngành luật tại Việt Nam, mà cho đến nay, vẫn không có một doanh nghiệp nào thực sự hiểu rõ. Chúng tôi, bằng tài năng và lòng chính trực của một nhà tư vấn doanh nghiệp đỉnh cao, đã tìm ra sự thật của vụ kiện và quả quyết rằng sự thật đó chỉ có thể được hiểu đúng và làm đúng bằng con đường của: NGHỆ THUẬT ĐÍCH THỰC.

Nhưng trước hết, bạn cần hiểu rằng bằng cách nào mà Nghệ thuật đích thực lại có thể giải quyết các vấn đề về kinh tế hay pháp luật…

Ms Jenny Tran – CEO Kelsey Consulting M&A, một thiên tài toàn năng – đã trả lời rằng:
“Nghệ thuật đích thực là giao điểm trên cao của một trái tim chính trực và một khối óc thiên tài”.
– Và: “Nghệ thuật đích thực là tấm gương để nhìn thấu tâm hồn con người”.

Ms Jenny Tran phát hiện ra rằng: Nghệ thuật đích thực khi đã đạt đến đỉnh cao có thể đi sâu vào tâm hồn xấu xa hay tốt đẹp của con người mà giải quyết mọi bài toán khó ở tất cả các lĩnh vực. Jenny đã dành 30 năm trong cuộc đời mình để nghiên cứu và trải qua nhiều cuộc thử nghiệm. Năm 2019, Jenny hoàn thành cuộc nghiên cứu này và muốn công bố chính thức với thế giới rằng:

Nghệ thuật đích thực chính là công thức vĩ đại nhất của thế kỉ 21, nó có thể giải quyết tất cả các bài toán hiện nay:

Con người nhìn vào Nghệ thuật đích thực mà thấy được chính mình. Nó giống như một chiếc thang đo, người cảm được nghệ thuật đến đâu thì trái tim trưởng thành đến đó. Còn những ai coi thường nghệ thuật đích thực thì vốn dĩ đã mang trong mình một tâm hồn khiếm khuyết. Đứng trước Nghệ thuật đích thực, sự thật trần trụi sẽ được phơi bày dưới ánh sáng của cái đẹp, cái thiện và công lý.

Sự thật là chiếc chìa khóa vạn năng để mở ra hướng đi đúng cho mọi vấn đề. Bởi chúng ta không thể nào giải quyết được vấn đề khi không hiểu rõ được sự thật. Nhưng sự thật không phải lúc nào cũng rõ ràng, bởi sự xấu xa trong trái tim con người luôn mưu đồ để che giấu, lấp liếm nó đi. Thế giới này đã trở nên phức tạp, nhiễu loạn hơn là bởi vì những con người với tâm hồn xấu xa luôn quá giỏi khi bao bọc vẻ bề ngoài của mình bằng danh vọng, vật chất, tiền tài, cái đẹp giả dối, nghệ thuật giả dối. Đã đến lúc chúng ta cần có một công cụ để vén bức màn của sự thật, để nhìn thấu vào tâm can con người, đó chính là Nghệ thuật đích thực.

Thực tế cho thấy trong vụ án tranh chấp Việt Mỹ – Pjico, không ai, kể cả luật sư, tòa án, báo chí, các doanh nhân hay các nhà phân tích có thể nhận ra đúng sự thật, và vì thế, cán cân công lý đã từng chạy lệch hướng. Chỉ có chúng tôi – những người am hiểu Nghệ thuật đích thực mới có thể nhìn thấu vào sự thật, hiểu rõ tâm lý của các bên và đưa ra hướng giải quyết chính xác nhất. Qua lăng kính của Nghệ thuật đích thực, chúng tôi mang đến cho bạn sự thật:

1. Bản chất của hợp đồng bảo hiểm và kinh doanh bảo hiểm là gì?

Luật Kinh doanh bảo hiểm Việt Nam năm 2000 định nghĩa:Kinh doanh bảo hiểm là hoạt động của doanh nghiệp bảo hiểm nhằm mục đích sinh lợi, theo đó doanh nghiệp bảo hiểm chấp nhận rủi ro của người được bảo hiểm, trên cơ sở bên mua bảo hiểm đóng phí bảo hiểm để doanh nghiệp bảo hiểm trả tiền bảo hiểm cho người thụ hưởng hoặc bồi thường cho người được bảo hiểm khi xảy ra sự kiện bảo hiểm”.

Kinh doanh bảo hiểm là ngành dễ dàng huy động nguồn vốn nhất của toàn xã hội mà không phải trả lãi suất. Các công ty bảo hiểm có thể sử dụng nguồn vốn này trong thời gian dài cho tới khi bị đòi phải trả các khoản bồi thường.

2. Quyền và nghĩa vụ hợp pháp của các bên:

Theo đó, mối quan hệ trong một dịch vụ bảo hiểm được xác lập giữa 3 bên mà ở đây là: bên A (Công ty Việt Mỹ), bên B (Công ty Pjico), và bên thứ 3 (điều kiện khách quan tác động vào quá trình vận chuyển hàng hóa: thời tiết, giao thông…). Chúng tôi nhấn mạnh rằng đây là phần quan trọng nhất, cốt lõi nhất trong vụ kiện, xác lập quyền và nghĩa vụ của các bên mà từ đó, chúng ta có thể đi sâu vào bản chất của sự thật. Xin hãy nhớ rằng:

– Trước khi lô hàng được vận chuyển, bên A Việt Mỹ đã thanh toán phí bảo hiểm cho bên B Pjico.

Đồng thời, bên A Việt Mỹ đã hoàn thành nghĩa vụ cung cấp hồ sơ cho bên B Pjico theo yêu cầu của bên B Pjico, gồm các giấy chứng nhận được cấp cho tàu Quang Trung. Bên B Pjico đã tiến hành kiểm tra tất cả các thông tin về tàu Quang Trung và bằng việc cấp đơn bảo hiểm, bên B Pjico thừa nhận tàu Quang Trung có đầy đủ khả năng lưu hành, đảm bảo an toàn giao thông để vận chuyển lô hàng của bên A Việt Mỹ, có giấy tờ hợp pháp theo quy định. Đến đây, bên A Việt Mỹ đã hoàn thành toàn bộ trách nhiệm, nghĩa vụ của mình theo hợp đồng.

– Sau đó, bên B Pjico phải thực hiện nghĩa vụ của mình. Nghĩa vụ của bên B Pjico phụ thuộc vào bên thứ 3 có thuận lợi hay không:

      • Nếu lô hàng được vận chuyển thuận lợi: hợp đồng kết thúc, bên B Pjico không phải trả bồi thường thiệt hại cho bên A Việt Mỹ.
      • Nếu lô hàng vận chuyển gặp rủi ro từ bên thứ 3: Bên B Pjico phải trả bồi thường thiệt hại cho lô hàng của bên A Việt Mỹ theo đúng như hợp đồng đã kí.

Qua 24 năm hoạt động từ năm 1995 đến nay, Công ty Pjico hẳn đã hiểu rất rõ rằng: để nhận được quyền lợi cao nhất, họ – bên B Pjico – vì bán sự an toàn cho khách hàng phải tìm cách hạn chế rủi ro đến mức thấp nhất. Đó chính là khả năng tính toán xác suất.

Chúng tôi xin nhắc lại, đến giai đoạn này của hợp đồng, bên A Việt Mỹ không còn trách nhiệm gì nữa. Bên thứ 3 có đủ điều kiện vật lý, con người hay không, giao thông có suôn sẻ, thời tiết có thuận lợi hay không… hoàn toàn thuộc nghĩa vụ kiểm soát của bên B Pjico.

Vì thế, chúng tôi cho rằng sẽ thật vô lý nếu tòa đưa ra yêu cầu rằng bên A Việt Mỹ phải chứng minh: sự chối bỏ trách nhiệm của bên B Pjico là sai. Thực tế rõ ràng và đúng lý rằng: Trách nhiệm chứng minh là của Bên B Pjico, chứ không phải của bên A Việt Mỹ. Bên B Pjico từ chối trả tiền bồi thường cho bên A Việt Mỹ, thì bên B Pjico phải chứng minh được rằng: bên thứ 3 xảy ra rủi ro là do chủ quan bên A Việt Mỹ, tức là bên A Việt Mỹ cố tình tạo ra rủi ro. Còn nếu bên B Pjico không thể chứng minh được, thì bên B Pjico buộc phải trả tiền bồi thường cho bên A Việt Mỹ theo đúng quy định của pháp luật và hợp đồng bảo hiểm đã kí.

3. Sự yếu kém và giả dối của Công ty Pjico:

Công ty Pjico đã nhận được 100% lợi ích từ Công ty Việt Mỹ nhưng lại không có khả năng hạn chế rủi ro cho lô hàng của Công ty Việt Mỹ đồng thời trốn tránh trách nhiệm bồi thường thiệt hại với những luận điệu xuyên tạc, ngụy biện về các điều khoản trong pháp luật. Đây chính là hành vi lừa dối khách hàng, chứng tỏ sự yếu kém trong năng lực và đạo đức của Công ty Pjico.

Hành vi lừa dối này được Công ty Pjico lặp lại như một thói quen kinh doanh vô đạo đức. Bởi vì:

– Tháng 6/2010, Công ty Pjico đã gian lận bằng chứng trong vụ tàu BULK ENERGY (của Công ty CP Dabaco Việt Nam) mất tích trong hành trình từ cảng Kakinada, Ấn Độ đến cảng Hải Phòng từ tháng 7/2009. Công ty Pjico cho rằng họ đã chỉ định điều tra và báo cáo con tàu nằm trong vùng neo đậu của cảng Phòng Thành (Trung Quốc), vì thế con tàu chỉ “đang cầm giữ hàng hóa của các chủ hàng” chứ “hoàn toàn không mất tích”. Với lập luận đánh tráo sự thật đó, Công ty Pjico từ chối chịu trách nhiệm bảo hiểm cho Công ty Dabaco. Tuy nhiên, tòa án nhân dân TP. Hải Phòng đã tuyên án Công ty Pjico thua kiện vì các đơn vị được họ chỉ định điều tra thực chất không có chức năng điều tra. Bị đơn theo đó phải bồi thường thiệt hại cho nguyên đơn 1.151.150 USD cùng 50% lãi (khoảng 42.000 USD) và án phí 122 triệu VND.

– Tháng 8/2017, Công ty Pjico tiếp tục thoái thác trách nhiệm bồi thường cho Công ty TNHH đầu tư xây dựng kinh doanh dịch vụ An Tâm sau vụ tai nạn tại cao tốc Long Thành – Dầu Dây, với lời ngụy biện rằng: giấy phép lái xe của tài xế không hợp lệ. Tòa án nhân dân TPHCM tuyên án Công ty Pjico thua kiện và phải bồi thường cho Công ty An Tâm 2,06 tỷ VND cùng với mức án phí 73,3 triệu VND.

– Đến tháng 9/2017, Công ty Pjico một lần nữa thua kiện tại tòa án nhân dân TP. Quy Nhơn và phải bồi thường thiệt hại 1,5 tỷ VND cho ông Cao Ly – chủ tàu cá BĐ 96763 TS ở thôn Thiện Chánh 1, xã Tam Quan Bắc, huyện Hoài Nhơn, tỉnh Bình Định vì đã trốn tránh trách nhiệm bồi thường theo hợp đồng bảo hiểm. Và lời ngụy biện trắng trợn rằng “vị trí tàu cá bị chìm nằm ngoài vùng hoạt động theo đăng kiểm nên không thuộc trách nhiệm bồi thường của đơn vị bảo hiểm” tất nhiên không được pháp luật chấp nhận.

Khi mà ngành kinh doanh bảo hiểm trên cả nước cũng chứng kiến không ít các hành vi kinh doanh vô đạo đức, như:

– Vụ án kéo dài tận 5 năm: Công ty CP Bibica khởi kiện Công ty bảo hiểm PVI vì không đạt được thỏa thuận bồi thường thiệt hại cho dây chuyền sản xuất bị hỏa hoạn. Tháng 10/2016, theo phán quyết của tòa án nhân dân TPHCM, Công ty Bibica thắng kiện với số tiền được đền bù hơn 115 tỷ đồng nhưng vẫn là không thỏa đáng với thiệt hại của nguyên đơn.

– Hay một công ty bảo hiểm có tiếng khác tại Việt Nam – Bảo hiểm Dai-ichi life – cũng đi vào vết xe đổ của ngành bảo hiểm khi bị khởi kiện lên tòa án nhân dân tỉnh Yên Bái vào tháng 6/2016. Công ty bảo hiểm Dai-ichi life thua kiện với mức bồi thường 820 triệu VND, vì hành vi từ chối thanh toán bảo hiểm cho một khách hàng đã qua đời, với lời khai ngụy tạo rằng khách hàng đã gian dối về tình trạng sức khỏe của mình….

Kelsey Consulting M&A cho rằng ngành bảo hiểm của Việt Nam thật sự cần nghiêm túc nhìn nhận lại nền tảng đạo đức trong kinh doanh của mình. Và chúng tôi rất lấy làm quan ngại về khả năng mà khách hàng có thể có niềm tin vào ngành bảo hiểm tại Việt Nam hay không. Khi họ xây dựng doanh nghiệp bằng sự giả dối, và cư xử với khách hàng một cách giả dối, xã hội sẽ tiêu tốn thêm rất nhiều tiền bạc, thời gian, danh dự, đạo đức và thậm chí đi đến suy thoái kinh tế… để giải quyết những vụ kiện tụng như thế này.

Đó không phải là viễn cảnh xa vời của tương lai mà là bức tranh tồi tệ của quá khứ và hiện tại mà xã hội đang không dám đối diện, đấu tranh để loại bỏ. Chính Công ty Pjico – bị đơn trong vụ án này – vào năm 2008 từng chứng kiến ban lãnh đạo gồm nguyên tổng giám đốc Trần Nghĩa Vinh cùng nguyên phó tổng giám đốc Hồ Mạnh Quân bị tuyên án mỗi người 5 năm tù cho hành vi lợi dụng chức vụ quyền hạn (nhận hối lộ) trong khi thi hành công vụ. Vụ án tất nhiên đã gây ra thất thoát không hề nhỏ cho doanh nghiệp và nhà nước. Nhưng nếu bạn nghĩ rằng sự giả dối này đã chấm dứt tại Công ty Pjico vào năm 2008, thì hãy nhìn lại thực tế trần trụi về sự tiếp diễn của hành vi kinh doanh vô đạo đức của Công ty Pjico mà chúng tôi đã dẫn chứng trên đây. Và chúng tôi kết luận rằng: Pjico không phải là một doanh nghiệp chính trực.

Sự giả dối có mặt ở khắp mọi nơi, và khi nhìn rộng ra thế giới, chúng ta sẽ thấy rằng ngành bảo hiểm ở nhiều quốc gia cũng đã tự tay tô bẩn thương hiệu của chính mình bằng hành vi thoái thác trách nhiệm bồi thường cho khách hàng. Chúng tôi sẽ cho bạn 2 ví dụ nhưng xin hãy lưu ý cách làm của họ:

– Tháng 8/2018, Tòa án tối cao Ấn Độ đã ra phán quyết cho Công ty bảo hiểm Oriental Insurance phải bồi thường tăng cường cho nguyên đơn là cha của nạn nhân Shankareppa từ 3,55,500 Rupee (tương đương khoảng 115 triệu VND) lên 4,94,700 Rupee (tương đương khoảng 160 triệu VND), sau khi công ty bảo hiểm này kháng cáo.

Shankareppa – người mua bảo hiểm – đã tử vong trong một vụ tai nạn giao thông do lỗi bất cẩn của tài xế. Tuy nhiên, Công ty Oriental Insurance đã từ chối trách nhiệm bảo hiểm với lý do tài xế không có giấy phép lái xe hợp lệ tại thời điểm xảy ra tai nạn. Tòa án tối cao Ấn Độ, tất nhiên, không chấp nhận sự loại trừ trách nhiệm bảo hiểm này bởi như chúng tôi đã lý luận trên đây, “bên thứ 3” hoàn toàn thuộc nghĩa vụ hạn chế rủi ro của “bên B” – trong trường hợp này là Công ty bảo hiểm Oriental Insurance.

Điểm đặc biệt trong vụ kiện là Tòa án tối cao Ấn Độ sau khi xét xử cho Công ty bảo hiểm Oriental Insurance thua kiện và bồi thường thiệt hại cho nguyên đơn, thì đã đồng thời cấp quyền cho công ty này được phục hồi tương tự từ chủ phương tiện vi phạm. Điều này cho thấy tầm nhìn chuẩn xác, cách hiểu đúng, cách làm đúng của Tòa án tối cao Ấn Độ khi xem xét bản chất bảo hiểm và mối quan hệ giữa các bên.

– Hay vào tháng 2/1997, một bản án tuyệt vời khác cũng từng được ban hành tại Tòa án quận County, bang California, nước Mỹ – quốc gia có nền pháp luật công bằng, dân chủ và toàn diện nhất trên thế giới.

Trước đó, ông Gordon Vann – chủ một cửa hàng sửa chữa ô tô bị yêu cầu rời khỏi cơ sở này sau khi chủ nhà qua đời và bị kiện với lý do gây thiệt hại môi trường. Công ty bảo hiểm Travelers Insurance thay vì đứng ra bảo vệ, đã dùng các điều luật nằm ngoài hợp đồng để cáo buộc và từ chối trợ giúp khách hàng của mình là ông Vann. Sau khi nhận thấy ông Vann – lúc này đã 70 tuổi – không còn đủ minh mẫn để xử lý các cáo buộc, Công ty bảo hiểm Travelers Insurance tuyên bố trắng trợn rằng ông Vann không hề có bất cứ bảo hiểm nào và từ chối thuê luật sư bào chữa cho ông.

Tòa án quận County tuyên án thua kiện cho Công ty bảo hiểm Travelers Insurance về hành vi lừa đảo, áp bức, không những không hạn chế rủi ro cho khách hàng mà còn cố tình xử lý các khiếu nại nhằm tước đoạt quyền lợi của người mua bảo hiểm. Công ty bảo hiểm Travelers Insurance phải thanh toán bảo hiểm 1,5 triệu USD, và bồi thường thiệt hại cho nguyên đơn 25 triệu USD. Công ty này sau đó đã kháng cáo lên tòa án tối cao Hoa Kỳ. Cuối cùng, họ vừa không thể làm thay đổi phán quyết vừa buộc phải thanh toán thêm cho ông Vann hơn 30 triệu USD tiền lãi tích lũy.

Quay lại với vụ tranh chấp giữa Công ty Việt Mỹ và Công ty Pjico: sự thật là Công ty Pjico tự mình hiểu rõ rằng họ đang gắng gượng, cố ý trốn tránh trách nhiệm bồi thường trước một hợp đồng bảo hiểm trị giá hàng chục tỉ đồng, và đã cố tình đưa sự việc theo hướng tiêu cực thành một vụ án tranh chấp. Vì họ nghĩ rằng họ sẽ không mất thêm quá nhiều tiền (vẫn là tổn thất lô hàng, cộng với lãi phát sinh không đáng kể) trong khi có thể đặt cược khả năng thắng kiện lên bàn cân may – rủi của pháp luật nếu như Công ty Việt Mỹ đưa sự việc ra tòa, và họ thậm chí không mất gì nếu Công ty Việt Mỹ im lặng, chịu đựng trước sự lật lọng, giả dối này.

Nhưng không, Công ty Pjico – một công ty được hình thành và phát triển không bằng nền móng của sự chính trực và tài năng hẳn cũng không thể có đủ tầm nhìn để hiểu rằng: cùng là bồi thường, nhưng tự nguyện bồi thường và buộc phải bồi thường là 2 khái niệm hoàn toàn khác nhau. Đây có vẻ là một nước cờ kém khôn ngoan, khi mà thay vì chứng tỏ được uy tín, Công ty Pjico tự lật đổ uy tín của chính mình.

Về phía Công ty Việt Mỹ, họ đã mua 91 bảo hiểm của Công ty Pjico trong suốt 6 năm từ năm 2013 đến nay. 91 hợp đồng tương ứng với 91 lần tin tưởng vào uy tín, sự trung thực, và kỳ vọng vào năng lực hạn chế rủi ro của công ty Pjico. Tuy nhiên, sau khi đã chi tiền mua bảo hiểm từ Công ty Pjico thì thay vì được hạn chế rủi ro, đến nay Công ty Việt Mỹ lại phải hứng chịu rủi ro mới. Việc tham gia vào kiện tụng đồng thời phải tự mình giải quyết rủi ro đã gây tổn thất về thời gian, tiền bạc, tâm sức, thậm chí có thể dẫn đến khủng hoảng hay phá sản cho Công ty Việt Mỹ.

Nhà văn Aleksandr Solzhenitsyn nói rằng: “Công lý là lương tâm, không phải lương tâm cá nhân mà là lương tâm của toàn bộ nhân loại. Những ai nhận thức rõ ràng giọng nói của lương tâm chính mình thường cũng nhận ra giọng nói của công lý”.

Hãy dũng cảm đứng trước tấm gương của Nghệ thuật đích thực để nhìn rõ lương tâm của chính bạn. Hãy dùng lương tâm để nhìn thấu sự thật và công lý và dùng tiếng nói của trái tim để đấu tranh với cái xấu, cái ác, để bảo vệ sự thật đến cùng.

Kelsey Consulting M&A bằng Nghệ thuật đích thực có thể nhìn nhận rõ sự thật và chúng tôi vạch ra con đường đi đúng đắn cho câu chuyện pháp lý này. Chúng tôi hỗ trợ Công ty Luật TNHH Phạm và Liên danh (P&A) chi nhánh tại Đà Nẵng để đấu tranh vì sự thật, bảo vệ cho quyền và lợi ích hợp pháp của Công ty Việt Mỹ. Thông qua công văn do Kelsey Consulting M&A và P&A soạn thảo gửi đến Tòa án nhân dân quận Hải Châu để làm rõ sự thật của vụ án, cùng với diễn biến tại phiên tòa sơ thẩm ngày 27/08/2019 vừa qua, chúng tôi hoàn toàn tin tưởng rằng cán cân công lý đã được dịch chuyển về đúng hướng.

Chúng tôi kì vọng rằng sự thật được phơi bày trên đây sẽ đưa đến một chiến thắng thỏa đáng sau cùng cho Công ty Việt Mỹ, chạm đến trái tim của mỗi con người trong xã hội, đến đạo đức của những người làm kinh doanh, và định hình lại cách thức xử lý của các cơ quan hành pháp, tư pháp tại Việt Nam thông qua Nghệ thuật đích thực.

Truth is the most perfect artwork
(Sự thật là tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo nhất)
– Jenny Tran –

                                                      

 

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top