The Failure In Planning The City Of Singapore

11/06/2019 (Tiếng Việt bên dưới)

In 2010, China announced national GDP growth rate reached 10.3%. It developed spectacularly beyond prediction of experts, officially surpassing Japan to become the second largest economic power in the world, after the US.

In 2019, US President Donald Trump announced a tarif on Chinese goods to prevent unfair trade acts and intellectual property theft. The US-China trade war gradually exposed the nature of a false economy. Many big brands refused to cooperate with China and a series of companies exited from China, causing Chinese GDP growth to plummet.

It is not just a simple crisis. That is the result of an economy built on a weak foundation.

Turning from China’s crisis to look back on Singapore – a country that was once praised as the dragon of Asia – we see another example of economic fragility subject to the consequences of a weak foundation. A single incident, in this case about the construction of the KRA canal through Thailand to connect the Indian Ocean and the Pacific, has made this economy wobble.

Whether Singapore really grew miraculously or not, and what the nature of this development is, let us take a serious look at Singapore’s economic, political and social foundations.

What kind of economic and social development results in a strong foundation?

Jenny Tran – Kelsey Consulting M&A CEO in the vision of world planning once affirmed: “Due to the unpredictability of the economy and external impacts, building a country with a foundation of integrity is the only way to ensure the development and sustainability of society”.

Benjamin Franklin – who is on the US $100 dollar bill as one of the ÚS’ founding fathers- was one of the signatories to the US Declaration of Independence and the US Constitution and is often quoted as saying: “Honesty is the best policy”.

Accordingly, a sustainable country (or city) looking towards the future has to build upon a foundation in which:

  1. People act for human health, especially mental health, as a noble principle, so that people can live in a civilized, clean, safe and happy country.
  2. People can connect with other people, live well, and work together, and protect the environment so that they can always interact with their society in a dynamic and positive way.
  3. People embrace and appreciate the beauty of life, love and art, thereby creating a spiritual life, practicing the values of truth, integrity, and optimism.

Measured against these three factors, Kelsey Consulting M&A considers that Singapore is not a country developing with a strong foundation. Why?

All we see with the naked eye about Singapore is a clean, safe, modern city, with landscapes covered by greenery, high-rise buildings, luxurious commercial centers.

The building of Singapore was done with foreign materials and technology, and all the money for infrastructure, subway construction is financed by the World Bank and foreign loans.

  • Singapore has an area of 722 Km2, a population of only about 5.6 million, GDP of 305 billion USD, but the total world debt amount to 545 billion USD, and belongs to the group of 10 countries with the highest public debt to GDP ratio in the world.

George Bernard Shaw said: “Science never solves a problem without creating ten more”. The thorough application of science and technology to every corner of Singaporean society creates a dense technology breadth. That is not the essence of civilization or happiness, but rather the precedent of unemployment, emotional detachment, and social division.

  •  Indeed, Singapore has never been ranked as one of the happiest countries in the world. When the Prime Minister of Singapore received a salary of over 1.6 million USD/ a year, it was the highest salary in the world. In comparison, the salary for the US President is $400,000 USD/year for managing a country with a population of 58 times and GDP more than 60 times those of Singapore.
  • The world watched as the Li Hsien Long, the son and the successor to the late Prime Minister Lee Kuan Yew and current Prime Minister of Singapore, led the country in the form of hearkening back to feudal times.

Democracy and integrity have never existed in Singapore. How does this affect the life of its citizens?

Singaporean sovereign debt per citizen is up to $98,000 USD.  In comparison, while American citizens are carrying a debt of $68,000 USD/person, and Hongkong people have a dept of $19,000 USD/person. Japan has the highest public debt in the world, but every citizen here is carrying a much lower debt than Singapore at $76,000 USD/person.

What went wrong? The wrong planning that was too focused on technology and infrastructure construction, without consideration of the human element and quality of life for all people. There are many reasons why the cost of living is so high now in Singapore, such as the cost of the MRT subway, which averaged from $350 – 450 million USD per kilometer.

The current cost of living here is now more than $2,500 USD/month, placing Singapore among the highest cost of living countries in the world. This has created great pressure on the whole society, causing tremendous inequalities. The “poor in Singapore” now account for more than 30% of population, and more than 60% of Singapore employees report experiencing moderate-high economic and emotional stress.

The high cost of living in Singapore and the resultant inequalities represent a complete loss of economic governance control and wisdom of the government. While following that path, it will continue to increase.

  • This pressure makes young people wait or decline to get married and have children. This is why Singapore’s birth rate is the lowest in the world at 0.83, while the population is only 5.6 million people. This causes a loss of wage earners and taxpayers, and results in reduced benefits and pensions for the elderly and welfare recipients who cannot afford to live well or retire. They are forced to continue working to manage their lives, and struggle with costs that are constantly escalating.
  • Singapore’s guiding principle was to develop based on investment, infrastructure construction, and tourism. Singapore has no natural resources, and thus the unique resource that Singapore has is human capital, so they are interested in educating and developing qualified people. But in this case, Singapore only educates in technical knowledge without educating morals and souls; only attaching importance to business, investment, and technology to help them become rich and maintain wealth. It ignores music, sports, art – the social sciences that enlighten minds and that make a good spiritual life for people. Parents in this country often prohibit their children from participating in areas that they think do not prepare the children to become billionaires. Thus the cycle of materialism and detachment from the spiritual side of life are perpetuated.
  • Singapore’s imbalanced education approach has created generations of people who are unhappy, stressed out, and misunderstand the true meaning and value of their lives. They value the degree and resume and consider that without a degree, you cannot succeed or even survive in this society. Meanwhile, in fact, it is proved that talented people do not rely upon mass education.

As Bill Gates dropped out of college, or Steve Jobs once shared: “I had no idea what I wanted to do with my life and no idea how college was going to help me figure it out”.

  • When Singapore paid money to sponsor the creation of public art works, it was admitted that they did not create them with their own talent pool. Even the Jewel Changi project, with unique Vortex Rain, and the HSBC waterfall that any visitor to Singapore must enjoy, is the work of Israeli architect  Moshe Safdie. Singaporeans do not have the heart to create art, and it is not their fault because they are products of the Singapore model.

When Singaporeans say now that they need knowledge and scholarship, let’s try asking if, after 50 years of “reform”, have Singaporeans developed any inventions that have positively impacted society, or contributed to the development of the world? The defect in the heart of the nation makes them unable or at least unlikely to create great new ways or things to help themselves and the world.

The development of Singapore is exemplary of development that does not have foundation, because they had not built a country from social integrity, morality, heart, and with connection in social life. Is Singapore going into a crisis like China? There is hope, but they need to look at the truth and establish a new path. The path of sustainable development has foundation – the foundation of democracy, social consciousness, and integrity.

 

 

 

SỰ THẤT BẠI TRONG QUY HOẠCH THÀNH PHỐ CỦA SINGAPORE

Năm 2010, Trung Quốc công bố mức tăng trưởng GDP quốc gia đạt 10,3%, phát triển ngoạn mục ngoài dự đoán của giới chuyên môn, chính thức vượt Nhật để trở thành cường quốc kinh tế đứng thứ 2 trên thế giới, sau Mỹ.

Năm 2019, tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố áp thuế lên hàng hóa Trung Quốc để ngăn chặn hành vi thương mại không công bằng và hành vi trộm cắp tài sản trí tuệ. Chiến tranh thương mại Mỹ – Trung từng bước phơi bày bản chất của một nền kinh tế giả dối. Các thương hiệu lớn từ chối hợp tác với Trung Quốc và hàng loạt công ty tháo chạy khỏi Trung Quốc. Tăng trưởng GDP tụt dốc thê thảm.

Đó không phải chỉ là một cơn khủng hoảng đơn thuần. Đó chính là hệ quả của một nền kinh tế không có nền móng.

Từ sự khủng hoảng của Trung Quốc nhìn lại Singapore – quốc gia từng được truyền thông ca ngợi là con rồng của châu Á. Chỉ một thông tin về việc xây dựng kênh đào KRA xuyên qua Thái Lan, kết nối giữa Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương đã khiến cho nền kinh tế này chao đảo.

Singapore có thực sự phát triển “thần kì” hay không, và bản chất của sự phát triển này là gì, hãy cùng Kelsey nhìn nhận nghiêm túc về nền móng kinh tế, chính trị, xã hội của Singapore.

Nhưng như thế nào mới là sự phát triển có nền móng?

Jenny Tran – CEO Kelsey Consulting M&A trong tầm nhìn về quy hoạch thế giới từng khẳng định rằng: Chính sự không thể đoán trước được của nền kinh tế và các tác động ngoại lai, nên việc xây dựng một đất nước với nền tảng về sự chính trực mới là con đường duy nhất đảm bảo sự phát triển và bền vững của xã hội”.

Cùng quan điểm trên, Benjamin Franklin – người được in trên tờ tiền đô la Mỹ, một trong những người lập quốc của Mỹ, người đặt bút ký vào Tuyên ngôn độc lập và Hiến pháp Mỹ – cho rằng: “Sự trung thực là chính sách tốt nhất(Honesty is the best policy).

Theo đó, một thành phố, một quốc gia bền vững đến tương lai, phải xây dựng được nền móng mà ở đó:

  1. Người ta hành động vì sức khỏe con người, đặc biệt là sức khỏe tinh thần, như một tôn chỉ cao quý nhất, để con người được sống trong một đất nước văn minh, sạch sẽ, an toàn, hạnh phúc.
  2. Người ta kết nối con người với con người, môi trường với môi trường, môi trường và con người với nhau… để con người luôn được tương tác trong xã hội của họ.
  3. Người ta cảm thụ được cái đẹp, tình yêu và nghệ thuật, từ đó sáng tạo ra đời sống tinh thần, hướng đến những giá trị chân, thiện, mỹ.

Với 3 yếu tố trên, Kelsey Consulting M&A cho rằng Singapore không phải là một quốc gia phát triển có nền móng. Tại sao vậy?

Tất cả những gì chúng ta thấy bằng mắt thường về Singapore là một thành phố trong lành, hiện đại, với cảnh quan cây xanh bao phủ, an ninh, các tòa nhà cao tầng, các trung tâm thương mại sang trọng.

Chúng hoàn toàn là vật chất, hoàn toàn là công nghệ của nước ngoài và toàn bộ tiền cho việc xây dựng hạ tầng, tàu điện ngầm là từ tiền vay của thế giới.

  • Singapore có diện tích 722 Km2, dân số chỉ khoảng 5,6 triệu dân, GDP (tổng sản phẩm nội địa) là 305 tỷ USD, nhưng tổng số tiền vay nợ thế giới lên đến 545 tỷ USD, và thuộc nhóm 10 nước có tỷ lệ nợ công/GDP cao nhất thế giới.

George Bernard Shaw nói rằng: “Khoa học chẳng bao giờ giải quyết được một vấn đề mà không tạo ra thêm mười vấn đề nữa” (Science never solves a problem without creating ten more). Việc áp dụng quá triệt để khoa học công nghệ vào mọi ngóc ngách trong xã hội Singapore tạo nên một làn hơi công nghệ dày đặc, tuyệt nhiên không phải là mùi của sự văn minh, hạnh phúc mà là mùi của sự thất nghiệp và vô cảm.

  • Thật vậy, Singapore chưa bao giờ được xếp vào một trong những nước hạnh phúc nhất trên thế giới, khi mà Thủ tướng Singapore nhận mức lương hơn 1,6 triệu USD/năm, là mức lương cao nhất trên thế giới. Trong khi, mức lương quy định cho Tổng thống Mỹ là 400.000 USD/năm, quản lý 1 đất nước với dân số gấp 58 lần, GDP gấp hơn 60 lần Singapore.
  • Hơn nữa, Thủ tướng Singapore hiện tại – Lý Hiển Long – là con trai kế nhiệm của Cố Thủ tướng Lý Quang Diệu. Đây là sự cách lãnh đạo đất nước theo hình thức “cha truyền con nối” từ thời kỳ phong kiến.

Dân chủ, chính trực chưa bao giờ tồn tại ở Singapore. Và người dân của họ đang sống như thế nào?

  • Mỗi một người dân ở đây đang phải gánh một khoảng nợ khổng lồ lên đến 98.000 USD, trong khi người dân Mỹ đang gánh khoảng nợ là 68.000 USD/người, Hongkong nợ 68.000 USD/người, hay thậm chí Nhật Bản đang có khoảng nợ công cao nhất thế giới nhưng người dân ở đây đang gánh khoảng nợ vẫn thấp hơn Singapore rất nhiều là 76.000 USD/người.
  • Việc quy hoạch sai, quá tập trung vào công nghệ, xây dựng hạ tầng, với chi phí xây dựng cho mỗi một km tàu điện ngầm MRT trung bình từ 350 triệu USD đến 450 triệu USD, đã làm cho chi phí đời sống ở đây tăng cao, hơn 2.500 USD/tháng. Singapore vì thế nằm trong top các nước có chi phí cao nhất thế giới, tạo ra một áp lực lớn cho toàn xã hội. Khi mà người nghèo ở Singapore chiếm hơn 30% dân số, hơn 60% nhân viên Singapore phải trải qua mức căng thẳng trung bình hoặc cao.

Chi phí đời sống quá cao của Singapore thể hiện sự mất kiểm soát hoàn toàn của Chính phủ trong điều hành kinh tế. Và theo quy luật, nó sẽ còn tiếp tục tăng lên.

Áp lực này làm cho người trẻ không muốn lập gia đình và sinh con, đây cũng là nguyên nhân khiến Singapore có tỷ lệ sinh thấp nhất thế giới là 0.83, trong khi dân số chỉ có 5,6 triệu người. Còn người già thì không thể nghỉ hưu, họ buộc phải tiếp tục làm việc để xoay sở cho cuộc sống đắt đỏ và chi phí không ngừng leo thang.

  • Singapore cho rằng họ phát triển dựa vào đầu tư và du lịch (du lịch công trình, đô thị) bởi họ không có tài nguyên. Tài nguyên duy nhất mà Singapore có được là con người, vì thế, họ quan tâm giáo dục con người. Nhưng ở đây, Singapore chỉ giáo dục kiến thức mà không giáo dục đạo đức, tâm hồn; chỉ coi trọng các ngành kinh doanh, đầu tư, công nghệ để khiến họ trở nên giàu có và duy trì sự giàu có, mà coi rẻ âm nhạc, thể thao, nghệ thuật – những điều làm nên đời sống tinh thần tốt đẹp cho con người. Các bậc cha mẹ ở quốc gia này cấm con cái tham gia vào các lĩnh vực mà họ cho rằng chúng không thể trở thành tỉ phú.

Nền giáo dục mất cân bằng của Singapore đã tạo ra những thế hệ người vừa không hạnh phúc, vừa nhận định sai lệch. Họ coi trọng bằng cấp đến độ quy định rằng, nếu không có bằng cấp, bạn không thể thành công hay thậm chí sống sót trong xã hội này. Trong khi đó, thực tế lại chứng minh rằng người tài không đánh giá cao nền giáo dục đại chúng. Như Bill Gates từng bỏ học đại học, hay Steve Jobs từng chia sẻ rằng: “Tôi chẳng có câu trả lời nào về việc sẽ làm gì với cuộc đời của mình và cũng chẳng tin rằng trường đại học có thể giúp tôi trả lời câu hỏi đó”.

  • Khi Singapore bỏ tiền xây dựng những công trình nghệ thuật, thì cũng phải thừa nhận rằng họ không sáng tạo nên chúng. Ngay cả công trình Jewel Changi với thác Vortex Rain HSBC độc đáo mà bất cứ vị khách nào ghé thăm Singapore cũng phải thưởng ngoạn cũng là tác phẩm của kiến trúc sư người Israel – Moshe Safdie. Người Singapore không có trái tim để sáng tạo nghệ thuật.
  • Thậm chí, khi người Singapore nói rằng họ cần kiến thức, học thuật, thì thử hỏi, sau 50 năm cải cách, người Singapore có bất cứ phát minh nào được ghi nhận hay đóng góp vào sự phát triển của thế giới hay không? Sự khiếm khuyết trong trái tim khiến họ không thể sáng tạo nên những điều vĩ đại.

Sự phát triển của Singapore là sự phát triển không có nền móng, vì họ đã không xây dựng quốc gia từ đạo đức, từ trái tim, không có sự kết nối trong đời sống xã hội. Singapore liệu có đi vào con đường khủng hoảng như Trung Quốc hay không? Họ cần nhìn vào sự thật và thiết lập con đường mới: Con đường phát triển bền vững có nền móng – nền móng của sự dân chủ và chính trực.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top