Vụ ly hôn của vợ chồng “vua cà phê” Trung Nguyên – phần 1, phần 2, phần 3

05/04/2019

PHẦN 1: CON ĐƯỜNG CỦA SỰ GIẢ DỐI

Ngày 29/3/2018, một bài báo được thiết kế và biên tập chỉn chu có tựa đề “Bà Lê Hoàng Diệp Thảo: 49 ngày thiền định đã cướp đi Đặng Lê Nguyên Vũ tuyệt vời của tôi” được đăng tải trên một tờ báo trực tuyến. Người ta đồng cảm và chia sẻ câu chuyện tình yêu đẹp như tiểu thuyết được viết ra theo lời kể của người đàn bà đẹp ấy như một hiện tượng. Nhưng vào thời điểm đó, không ai biết rằng, đó chính là phát súng đầu tiên cho cuộc chiến tình – tiền – quyền của Lê Hoàng Diệp Thảo đối với người chồng của mình – Chủ tịch tập đoàn Trung Nguyên – Đặng Lê Nguyên Vũ.

Trải qua hơn 5 năm, kể từ cuối năm 2013 – ông Vũ tham gia khóa thiền định 49 ngày tại Đắk Lắk, bà Thảo một mình phát ngôn trước truyền thông, còn ông Vũ phải 7 lần kiểm tra sức khỏe trước hội đồng và bệnh viện tâm thần. Đến hôm nay, ngày 20/2/2019, phiên tòa xét xử sơ thẩm vụ ly hôn của vợ chồng “vua cà phê Việt” diễn ra, đưa câu chuyện đến một giai đoạn mới, sắp sửa khép lại phần sóng gió của những người lãnh đạo tập đoàn Trung Nguyên.

Nhưng trong suốt khoảng thời gian dài đằng đẳng đó, công chúng đã bị truyền thông “dắt mũi” như thế nào?

Bởi thủ tướng nước Anh Winston Churchill từng phát biểu rằng: “Lời nói dối đi nửa vòng trái đất trước khi sự thật kịp mặc quần”, sự giả dối cứ thế nhan nhản đi sâu vào trong cuộc sống. Thế nhưng, con người chúng ta vẫn dễ dàng bị đánh lừa. Giọt nước mắt thương cảm làm mờ nhòe đi sự thông tuệ của lí trí. Hãy tỉnh táo đi xuyên qua lớp vỏ bóng bẩy của cái giả dối để nhìn thấu sự thật:

  • Bà Thảo mua chuyện tình lấy nước mắt công chúng. Ông Vũ trở thành kẻ tội đồ đứng trước mũi rìu chỉ trích của dư luận.
  • Bà Thảo diễn tròn vai người phụ nữ đầy hi sinh và đức hạnh. Ông Vũ vì bà mà bị cho là một kẻ điên trong con mắt ráo hoảnh của người đời.
  • Bà Thảo tranh đoạt tiền bạc và quyền lực. Ông Vũ giành lấy linh hồn của ông ấy, giành trách nhiệm đưa Trung Nguyên đi đúng theo sứ mệnh của nó.
  • Bà Thảo lấy con cái ra gây áp lực cho ông Vũ. Ông Vũ bảo vệ và tôn trọng quyền quyết định của các con, “con tôi cần cái gì tôi có cái đó”.
  • Bà Thảo dùng toan tính. Ông Vũ chinh phục bằng trái tim…

Trách ông Vũ quá lương thiện và yếu đuối, để bà Thảo từng bước lấn át, phá hoại, mưu đồ chiếm đoạt Trung Nguyên. Trách ông Vũ quá nhu nhược và nhún nhường, để 5 lần 7 lượt vào nhà thương điên, chịu đựng đủ thủ tục kiểm tra sức khỏe chỉ để trả lời cho sự giả dối của bà.

Đặng Lê Nguyên Vũ vẫn chọn cách im lặng trước người phụ nữ ân nghĩa của một đoạn đường đời. Nhưng may sao, ông đã không im lặng mãi mãi để sự giả dối đi quá xa, để Trung Nguyên – tâm huyết của cả một tập thể người sụp đổ dưới tay bà. Sự thật dần dần mở ra, chạm đến lương tri của những người từng ca tụng Lê Hoàng Diệp Thảo:

  • Bà Thảo bây giờ đâu cần sự công bình, hay tình yêu! Bà Thảo cần tiền và cần quyền! Đẩy ông Vũ vào nhà thương điên bất thành, bà yêu cầu 51% cổ phần tại Trung Nguyên Investment. Nhưng nó đâu có đơn giản chỉ là một con số. Trung Nguyên Investment là công ty con chiếm tới 70% cổ phần trong tập đoàn Trung Nguyên. Điều đó có nghĩa là, nếu như bà Thảo nắm được phần thắng tại Trung Nguyên Investment, bà sẽ ở trên thế thượng phong, quyết định mọi hoạt động của cả tập đoàn Trung Nguyên.
  • Trong một khả năng khác, bà Thảo được tòa xét chia 50% cổ phần, bà vẫn còn một quân bài chí mạng khác dành cho ông Vũ. Đó là 5% cổ phần tại tập đoàn Trung Nguyên chia cho mỗi 4 người con. Ông Vũ nhất mực không đồng ý, người ta bảo rằng ông Vũ tiếc tiền cho vợ cho con. Nhưng không, bà Thảo nào có đòi quyền lợi cho con! Ông Vũ thừa hiểu bà muốn có đủ cổ phần để chiếm quyền điều hành Trung Nguyên theo điều lệ. Ông Vũ thương yêu con, tự nguyện chu cấp 10 tỉ đồng/ năm cho con, nhưng đủ tỉnh táo để không biến con trở thành công cụ cho cuộc chiến quyền lực của bà!
  • Rồi bà lại phát biểu rằng: “Đại trượng phu sẽ cho vợ con, còn mình đi tạo lập cái mới”, để lộ cái túi tham không đáy cho thế gian nhìn vào! Trung Nguyên đâu phải chỉ của riêng mình ông Vũ, đó là tâm huyết của biết bao nhiêu cộng sự vào sinh ra tử cùng ông, đó không chỉ là tài sản nghìn tỉ mà bao kẻ thực dụng mơ ước, đó còn là linh hồn của cả cuộc đời doanh nhân Đặng Lê Nguyên Vũ. Sao ông có thể vì cái lý lẽ sáo rỗng, thô kệch ấy mà trao hết cho bà?

Vậy tại sao ông Vũ đề nghị chia cổ phần 70-30 đối với bà Thảo và thậm chí mong muốn thanh toán số cổ phần của bà Thảo bằng tiền? Đón đọc phần 2!

 

 

 

PHẦN 2: 3000 TỶ ĐỒNG: TIỀN LƯƠNG LÀM VỢ VÀ LÀM MẸ – CÓ ÍT QUÁ KHÔNG?

Ngày 27/3/2019, tòa tuyên án vụ ly hôn của vợ chồng “vua cà phê”. Không ngoài đánh giá và dự đoán của Kelsey Consulting M&A, Đặng Lê Nguyên Vũ lấy được quyền điều hành Trung Nguyên. Ở đó, người ta còn nghe được câu nói đầy thất bại cùng nước mắt của người đàn bà Lê Hoàng Diệp Thảo:

Công lý đâu, bn án quá bt công vi m con tôi!

Người cảm được ông Vũ thì vui thay cho ông Vũ; người bênh vực bà Thảo thì lên án, xót xa; kẻ lãnh đạm thì cười cợt: “Tiền nhiều để làm gì?”… Duy chỉ có những trái tim chính trực mới canh cánh đi tìm sự thật! Đừng nghĩ rằng chuyện của người khác thì không liên quan đến bạn. Kelsey Consulting M&A cho rằng đây chính là một case study điển hình trong xã hội, đáng để bạn quan tâm. Sự nhận định của bạn về mỗi khía cạnh của nó đều phản ánh và chi phối đến mọi quyết định của bạn trong đời.

Ở phần 1, chúng tôi đã giúp bạn nhìn thấu được phần sự thật chìm khuất trong trái tim của người trong cuộc. Phần còn lại – bề nổi của sự thật, đơn giản hơn nhiều, chỉ là việc cắt nghĩa những con số, những toan tính vĩ mô mà con mắt đời thường khó nhìn thấy được. Tuy nhiên, chúng tôi muốn bạn từng bước thành thật và đối diện với trái tim mình, để bạn biết rằng, ngay cả lí do mà bạn có thể đang đem lòng thương xót cho bà Diệp Thảo, cũng là một quyết định sai lầm.

Bạn thấy gì trong giọt nước mắt của Lê Hoàng Diệp Thảo?

Công lý đâu, bn án quá bt công vi m con tôi!

Qúa bt công vi m con tôi!

M con tôi!

Đến cuối cùng, khi ván cờ đã ngã ngửa, bà vẫn đem con ra để che đậy cho lòng tham của mình! Bà nào đâu khóc vì con, bà khóc vì không giành được quyền, cũng không giành đủ tiền. 3 năm, 1 kịch bản, tốn quá nhiều tâm sức, tiền bạc và danh dự, đến cả con cái – những đứa trẻ cần được bảo vệ nhất, cần tránh đi xa nhất khỏi sự tổn thương từ cha mẹ, bà cũng đã đem nốt ra để tranh đoạt với chồng mình rồi.

Bạn có nhận ra không: không một đứa trẻ nào trên đời này có thể yêu cầu được sinh ra. Sinh con, nuôi con, chăm sóc và giáo dục con chính là hành động vì niềm hạnh phúc bản năng và tự phát của những người làm cha mẹ. Cách nghĩ cho rằng cha mẹ vì hi sinh nên mới sinh thành và dưỡng dục ta là không đúng. Họ hành động trước hết vì niềm hạnh phúc của họ. Vì thế, bạn cần hiểu rõ rằng, chúng ta được sinh ra vì niềm vinh hạnh của cha mẹ, và sau này trở thành cha mẹ của con mình cũng là niềm vinh hạnh của chính chúng ta, tuyệt nhiên không phải là sự hi sinh mà đòi hỏi sự đền đáp hay trả công.

“Hôn nhân, vợ chồng, con cái là tình yêu, là niềm hạnh phúc để bạn trân trọng và bảo vệ chứ không phải là một nghề để bạn trục lợi, và ngụy biện bằng lớp vỏ của sự hi sinh”

Khi đã loại bỏ được ý nghĩ về sự hi sinh, bạn cần hiểu rằng mọi đứa trẻ được sinh ra trên đời này một cách lành lặn, đầy đủ đã là khởi đầu may mắn của chúng. Còn con đường chúng đi, thành công hay thất bại ra sao, là do bản lĩnh của mỗi con người. Đừng nhân danh sự hi sinh để bạn trở thành gánh nặng trong tâm trí và trong trái tim non yếu của con bạn, hãy để con bạn được sống với bản lĩnh của chúng như một niềm hạnh phúc. Bạn chỉ cần cho con đôi cánh, chúng sẽ tự học cách bay, tự do vấp ngã, tự do khám phá bầu trời của chúng! Ở đây, không ai hi sinh cho ai cả, tất cả đều tự nguyện hành động vì những cảm xúc sâu thẳm trong trái tim.

Vậy nhân danh sự hi sinh để đòi được “trả lương” 3000 tỷ đồng – số tiền này có xứng đáng với bà Thảo hay không? Có bất công với bà Thảo hay không?

Đến lúc này, chúng tôi biết các bạn đã có câu trả lời cho chính mình và hiểu được ĐÚNG – SAI, PHẢI – TRÁI.

Nhưng kẻ 40 – người 60, vẫn là kết quả không thỏa đáng theo tầm nhìn của Kelsey Consulting M&A. Tại sao vậy? Đón đọc phần 3!

 

 

 

PHẦN 3: TỪ “CHÍNH TRỰC” ĐẾN “VĨ ĐẠI”

Tháng 4/2011, cà phê Trung Nguyên lần đầu tiên xuất hiện trên tạp chí National Geographic Traveller uy tín của nước Mỹ và Đặng Lê Nguyên Vũ được ngợi ca là đã “khơi dậy khát vọng của người dân Việt Nam”.

Tháng 8/2012, một tờ báo danh tiếng khác của Mỹ, Forbes, tiếp tục vinh danh chủ tịch tập đoàn cà phê Trung Nguyên là nhân vật “zero to hero” (từ vô danh đến anh hùng).

Từ đó, cái tên Đặng Lê Nguyên Vũ trở thành một “thương hiệu” đặc biệt. Báo chí và công chúng từ trong nước đến quốc tế đều gọi ông là: “Vua cà phê Việt”!

Nhưng bạn có biết, khát vọng của người đàn ông này không phải chỉ là đưa Trung Nguyên trở thành thương hiệu cà phê số 1 tại Việt Nam; ông sáng tạo thứ bản sắc “cà phê triết đạo” – một hành trình từ trái tim vươn ra thế giới, chinh phục và “lãnh đạo cà phê thế giới”. Nhưng 7 năm cho hành trình từ “vua cà phê Việt” đến “vua cà phê thế giới”, Đặng Lê Nguyên Vũ đã làm được gì? 1 năm thiền định và quyết định bước tiến vĩ đại cho Trung Nguyên, rồi 6 năm bị vướng vào vòng vây của tranh chấp – chiếm đoạt – tiền – tình – quyền, có đáng hay không? Một con người hội đủ tài đức như ông Vũ, bạn nghĩ xem, tại sao lại bị dồn tới bước đường này?

Ông Vũ khát vọng nâng tầm Trung Nguyên lên thành một nền văn hóa, một “đạo cà phê”, một thứ ngôn ngữ mà thế giới mỗi khi nhắc đến cà phê đều sẽ nghĩ về Trung Nguyên. Con đường đi đến sự vĩ đại đó sẽ vẫn còn xa nếu ông không nhận rõ câu chuyện của chính mình và hiểu rằng ông cần phải đấu tranh mạnh mẽ hơn, đấu tranh đến cùng cho khát vọng lớn lao. Một bước lùi lớn cho một bước tiến vĩ đại. Hãy đi từ chính trực đến vĩ đại!

Benjamin Franklin nói: “Honesty is the best policy”, nhưng CEO của Kelsey Consulting M&A lại khẳng định rằng: “Intergrity is the best policy”. Lòng chính trực (Intergrity) vì thế chính là thước đo giá trị đạo đức cao nhất, hơn cả lòng trung thực (Honesty). Bởi “trung thực” là khi bạn thành thật với trái tim mình, bạn từ chối sự giả dối; còn “chính trực” bao gồm cả đức tính trung thực tinh thần đấu tranh đến cùng để bảo vệ cho lẽ phải!

Đặng Lê Nguyên Vũ là con người tuyệt vời của đức tính trung thực, nhưng lòng bao dung với cả cái xấu đã khiến ông trở nên nhu nhược, yếu đuối, thiếu tinh thần đấu tranh. Ông càng nhân nhượng, bà Diệp Thảo càng lấn tới. 5 năm: 7 lần giám định sức khỏe ở bệnh viện tâm thần, 18 vụ kiện cáo sai sự thật, 9 quyết định ban hành khẩn cấp cùng hàng loạt bài báo, chiến dịch truyền thông đơn phương từ phía bà Thảo… đã làm ảnh hưởng nghiêm trọng tới cuộc sống của ông Vũ và hoạt động của tập đoàn Trung Nguyên. Ông Vũ bị ép đến đường cùng rồi buộc phải đấu tranh, trước mưu đồ của bà Thảo và nguy cơ còn – mất, thành – bại của Trung Nguyên.

Tuy thế, dù người 60 – kẻ 40, vẫn không phải là kết quả đáng mong đợi. Bởi theo tầm nhìn của Kelsey Consulting M&A, bà Diệp Thảo nhân danh sự hi sinh không xứng đáng với 3000 tỷ đồng. Và một điều nữa, chúng tôi không thấy một bài báo nào nhắc đến, bà Thảo không nên có được quyền nuôi con!

Ông Vũ có lẽ biết rõ rằng, người phụ nữ với tư cách đạo đức kém và năng lực kém không thể định hướng cho con đi con đường đúng cũng như không thể giáo dục những đứa trẻ trở thành những con người chính trực trong tương lai. Nhưng ông đã chọn “tôn trọng quyết định của các con”. Đó thật sự chỉ là câu chuyện tình yêu trước mắt, phân định rõ tốt – xấu – đúng – sai và đấu tranh vì lợi ích của các con mới là chuyện ở tầm nhìn xa ông cần làm. Ông vì nhu nhược, vì yếu đuối, vì bao dung nên nhường quyền nuôi con cho bà Thảo.

Con người của Đặng Lê Nguyên Vũ vì thế vẫn còn thiếu tinh thần đấu tranh. Giấc mơ càng lớn, khát vọng càng vĩ đại, ông càng phải đấu tranh quyết liệt hơn để gạt bỏ mọi rào cản, kiểm soát mọi tình huống và làm chủ hành trình của mình. Đấu tranh để xây dựng nền móng “chính trực” vững chắc, từ đó vươn đến sự vĩ đại!

Hãy can đảm!

Doanh nhân, tác giả cuốn sách “Không bao giờ thất bại” – W. Clement Stone viết rằng: “Hãy can đảm nói không. Hãy can đảm đối mặt với sự thật. Hãy làm điều đúng vì như thế là đúng. Đó là những chiếc chìa khóa kỳ diệu mở cánh cửa vào cuộc đời chính trực”.

Không phải ai cũng có thể vượt lên trên những suy nghĩ tầm thường, cứng nhắc, thậm chí được thừa nhận một cách mù quáng của xã hội, ví như: của chồng công vợ, đội vợ lên đầu trường sinh bất tử, một điều nhịn chín điều lành… Bạn chấp nhận cách giáo dục về việc tuân thủ mọi quy tắc, hay bạn sợ phải làm khác đi, bạn sợ lẻ loi giữa dòng đại chúng, bạn sợ bị chỉ trích, lên án, bị coi như người dị thường? Nhưng một khi bạn có khát vọng lớn, và muốn trở nên vĩ đại, bạn phải thoát ra khỏi vùng an toàn của sự tầm thường. Hãy can đảm nhìn xuyên qua lớp vỏ giả tạo của lòng ích kỉ và đào sâu vào sự thật công bằng.

Đàn ông khác phụ nữ! Đàn ông sinh ra là phái mạnh, sở hữu sức mạnh thể chất cao hơn, thường có ước vọng lớn hơn và có khả năng làm được những điều vĩ đại hơn. Phụ nữ sinh ra là phái yếu, phái đẹp, với bản năng bền bỉ và tính tỉ mỉ. Sự khác nhau giữa đàn ông và phụ nữ là 2 mặt vừa đối lập vừa kết hợp cùng nhau, tạo ra sự cân bằng cho sự sống. Thậm chí, dù là những người phụ nữ vĩ đại trên thế giới này, cũng không phủ nhận bản năng của mình. Ai cũng hiểu được vị trí của mình trong xã hội, khi đó sự công bằng mới hiện hữu và con người ta mới thôi đòi hỏi về sự công bằng. Sự công bằng nằm ở trong tâm trí bạn, chứ không phải trong phép so sánh giữa bạn và người khác, giữa phụ nữ và đàn ông, giữa vợ với chồng. Bạn biết mình là ai, bạn sống đúng với năng lực và đạo đức của bạn, bạn nhận về những gì xứng đáng – đó chính là sự công bằng!

Bà Diệp Thảo không hiểu mình, ngộ nhận về bản năng là phụ nữ của mình, chiếm đoạt quyền điều hành Trung Nguyên, rồi đòi hỏi được ghi nhận trong vai trò làm vợ, làm mẹ ngang bằng với vai trò làm chủ doanh nghiệp của ông Vũ là không đúng. Hay sự nhường nhịn của ông Vũ dành cho bà Thảo, cũng là không đúng. Vì không can đảm đi sâu, giải mã sự thật này mà ông Vũ cứ bị cuốn đi, cuốn đi, đến bước đường này.

Hãy đấu tranh ngay từ đầu!

Đặng Lê Nguyên Vũ không chỉ mất đi 40% tài sản, không chỉ mất đi quyền nuôi con… mà còn mất tận 6 năm phát triển của tập đoàn Trung Nguyên. Nếu ông loại bỏ tính nhu nhược, yếu đuối, quyết liệt ngăn chặn mưu đồ của bà Thảo ngay từ đầu, và 6 năm qua không phải là một cơn khủng hoảng, bạn nói xem, Trung Nguyên có thể đã đi được đến đâu rồi?

Ông Vũ không quản được vợ, không đấu tranh được với những sai lầm của vợ. Đến khi bị dồn đến đường cùng, không thể không đối mặt, ông mới buộc phải đấu tranh. Như thế, ông đã đánh mất rất nhiều thời gian, tâm sức, tiền bạc và chấp nhận để Trung Nguyên thụt lùi. Nếu không chọn đầu hàng, bạn có 2 cách để đấu tranh: chủ động ngay từ đầu, và để người khác ép bạn phải đấu tranh. Bạn chọn cách nào?

Hãy đấu tranh đến cùng!

Lùi một bước, sẽ rất khó để bạn bước lên lại! Hơn nữa, bạn nhân nhượng 1, đối phương sẽ lấn tới 10. Đừng cho họ bất cứ một dấu hiệu nào cho thấy bạn yếu đuối! Kẻ xấu không có sức mạnh nội tâm, cũng không được sự thật bảo vệ, họ chỉ lợi dụng sơ hở của bạn để đánh bại bạn!

Ông Vũ thừa nhận nhiều năm qua không hề nhắc đến bà Thảo, mà chỉ lặng lẽ giảng hoà, lặng lẽ chống chọi, đó là sự tử tế của ông, cũng là sự nhu nhược của ông. Trong cuộc chiến này, ông chưa bao giờ đấu tranh đến cùng cho lẽ phải, cho đạo lí vợ chồng, cho Trung Nguyên, cho những đứa con… Vì ông vốn dĩ xứng đáng được nhiều hơn, ông phải đấu tranh đến cùng! Đường đi đến “cà phê triết đạo” sẽ còn xa vời nếu ông không đấu tranh trước hết cho bản thân mình, rồi cho dân tộc, rộng ra thế giới.

Trung thực thôi thì chưa đủ, bạn phải đấu tranh để trở thành con người chính trực nếu muốn trở nên vĩ đại! Từ tấm gương của Đặng Lê Nguyên Vũ soi rọi vào cuộc sống của chúng ta, những con người ước mơ sự vĩ đại, bạn hãy tự trả lời cho bản thân câu hỏi: bạn có đủ bản lĩnh để đấu tranh hay không? Vì con đường của thành công chính là: từ chính trực đi đến vĩ đại!

“Khi bạn có thể duy trì sự chính trực ở chuẩn mực cao nhất của mình – bất chấp người khác làm gì – bạn đã định sẵn là người làm chuyện lớn”

– Napoleon Hill

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *